banner5.jpg

Chúa Nhật 
Thờ Phượng Hội Thánh: 9:00 - 10:30 a.m.
Trường Chúa Nhật Thiếu Nhi- Thiếu Niên: 9:30 - 10:30 a.m.
Trường Chúa Nhật Người Lớn: 10:45 - 11:30 a.m

Thứ Sáu:

Sinh Hoạt Thiếu Niên: 7:00 - 8:30 p.m.

Thứ Bảy

Nhóm Cầu Nguyện Hội Thánh: 6:00 - 7:00 a.m. và 6:00 - 7:00 p.m.
Nhóm Thanh Tráng Niên 7:00 - 8:30 p.m.
Sinh Hoạt Thiếu Nhi: 7:00 - 8:00 p.m.

Lỗi
  • The selected calendar(s) were not found in the database.
NIỀM TIN NỀN TẢNG CỦA HỘI THÁNH PDF. In Email
Viết bởi Admin Team   
Thứ ba, 22 Tháng 2 2011 09:35

Niềm tin nền tảng của Hội-thánh được đặt trên niềm tin và thông điệp của người Báp-tít (the Baptist Faith and Message - 2000).

I. Kinh Thánh:

Đức Chúa Trời là Ðấng Tạo Hóa cảm thúc con người viết Kinh Thánh, và nội dung của Kinh Thánh bày tỏ về chính Ngài cho nhân loại.
Kinh Thánh là một kho tàng tuyệt vời thích hợp với sự dạy dỗ thiêng liêng. Kinh Thánh có Đức Chúa Trời là tác giả, có cứu cánh là sự cứu rỗi, và có nội dung là lẽ thật không chút sai lầm nào. Cho nên toàn thể Kinh Thánh là hoàn toàn xác thực và đáng tin cậy.
Kinh Thánh khải minh những phương thức mà Chúa dùng để phán xét chúng ta, và vì thế, hiện còn và sẽ còn lại cho đến khi tận thế, cái trung tâm thực sự của sự hợp nhất trong Ðấng Christ, và cái tiêu chuẩn tối thượng mà theo đó tất cả hành vi, niềm tin và các ý tưởng về tôn giáo của cả nhân loại đều bị xét xử.
Cả Kinh Thánh làm chứng về Ðấng Christ, chính Ngài là tiêu điểm của sự minh khải thánh.

Xuất 24:4; Phục Truyền 4:1-2; 17:19; Giô-suê 8:34; Thi Thiên 19:7-10; 119:11,89,105,140; Ê-sai 34:16; 40:8; Giê-rê-mi 15:16; 36:1-2; Ma-thi-ơ 5:17-18; 22:29; Lu-ca 21:33; 24:44-46; Giăng 5:39; 16:13-15; 17:17; Công Vụ  2:16 và kế tiếp; 17:11; Rô-ma 15:4; 16:25-26; II Ti-mô-thê 3:15-17; Hê-bơ-rơ 1:1-2; 4:12; I Phi-e-rơ 1:25; II Phi-e-rơ 1:19-21.


II. Đức Chúa Trời:

Chỉ có duy nhất một Đức Chúa Trời là  Đấng Tạo Hóa sống và chân thật. Ngài là một Thực Thể thông huệ, thiêng liêng và có cá tính, là Đấng Sáng Tạo, Đấng Cứu Chuộc, là Đấng Bảo Tồn, và là Đấng Cai Quản cả hoàn vũ. Đấng Tạo Hóa thánh khiết vô hạn và Ngài có tất cả những sự hoàn hảo khác. Ngài là toàn năng, toàn tri; và sự hiểu biết toàn vẹn của Ngài bao trùm cả mọi vật, trong quá khứ, trong hiện tại và trong tương lai, bao gồm cả những quyết định tương lai của những loài thọ tạo có tự do của Ngài. Ngài thật xứng đáng cho chúng ta dâng lên tình yêu, sự kính trọng và sự tuân phục cao nhất của chúng ta. Đức Chúa Trời là Chúa Ba Ngôi hằng hữu bày tỏ chính Ngài cho chúng ta qua Ngôi Chúa Cha, Ngôi Chúa Con và Ngô Chúa Thánh Linh, với những cá tính riêng biệt nhưng không phân chia về tính chất, bản thể, hay thực thể.

A. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha:

Trong Ngôi Đức Chúa Cha, Ngài cai quản và chăm sóc cả vũ trụ, mọi tạo vật, và dòng lịch sử nhân loại dựa theo mục đích ân phúc của Ngài. Ngài là Đấng đầy quyền năng, hiểu mọi sự, đầy yêu thương, và đầy khôn ngoan. Đức Chúa Trời là Cha trong lẽ thật cho những ai muốn trở nên con cái Ngài qua đức tin nơi Đức Chúa Jêsus Christ. Ngài xem mình là Cha của tất cả mọi người.

Sáng-thế Ký 1:1; 2:7; Xuất Ê-díp-tô Ký 3:14; 6:2-3; 15:11.; 20:1tt.; Lê-vi Ký 22:2; Phục-truyền Luật-lệ Ký 6:4; 32:6; 1 Sử-ký 29:10; Thi-thiên 19:1-3; Ê-sai 43:3,15; 64:8; Giê-rê-mi 10:10; 17:13; Ma-thi-ơ 6:9tt.; 7:11; 23:9; 28:19; Mác 1:9-11; Giăng 4:24; 5:26; 14:6-13; 17:1-8; Công-vụ Các Sứ-đồ 1:7; Rô-ma 8:14-15; 1 Cô-rinh-tô 8:6; Ga-la-ti 4:6; Ê-phê-sô 4:6; Cô-lô-se 1:15; 1 Ti-mô-thê 1:17; Hê-bơ-rơ 11:6; 12:9; 1 Phi-e-rơ 1:17; 1 Giăng 5:7

B. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Con:

Trong Ngôi Đức Chúa Con, Đấng Christ là Con đời đời của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Jêsus Christ là Đức Chúa Trời nhập thể. Ngài được hoài thai bởi Đức Thánh Linh và sinh bởi nữ đồng trinh Ma-ri. Đức Chúa Giê-su đã tỏ bày và thi hành trọn vẹn ý định của Đức Chúa Trời. Dù Ngài mặc lấy hình người, hòa mình với loài người, chịu chung những đòi hỏi cùng nhu cầu của loài người; nhưng Ngài hoàn toàn vô tội. Ngài tôn trọng luật pháp thiên thượng bởi lòng vâng phục, và qua sự chết thay của Ngài trên thập tự giá, Ngài đã ban cho loài người sự cứu rỗi khỏi ách tội lỗi. Ngài đã từ kẻ chết sống lại trong một thân thể vinh quang và hiện ra cùng các môn đệ như trước khi Ngài bị đóng đinh. Ngài đã thăng thiên và hiện ngồi bên hữu Đức Chúa Trời để làm Đấng Trung Bảo, là Đấng dự phần trọn vẹn bản tánh Đức Chúa Trời và bản tánh con người. Nhờ Ngài mà loài người được phục hòa cùng Đức Chúa Trời. Ngài sẽ trở lại trong vinh quang và quyền năng để xét đoán thế gian và làm trọn sứ mạng cứu chuộc của Ngài. Ngài đang sống trong những người tin như một Chúa sống và luôn luôn hiện diện.

Sáng-thế Ký 18:1 tt.; Thi-thiên 2:7 tt.; 110:1ff.; Ê-sai 7:14; 53; Ma-thi-ơ 1:18-23; 3:17; 8:29; 11:27; 14:33; 16:16,27; 17:5; 27; 28:1-6,19; Mác 1:1; 3:11; Lu-ca 1:35; 4:41; 22:70; 24:46; Giăng 1:1-18,29; 10:30,38; 11:25-27; 12:44-50; 14:7-11; 16:15-16,28; 17:1-5, 21-22; 20:1-20,28; Công-vụ Các Sứ-đồ 1:9; 2:22-24; 7:55-56; 9:4-5,20; Rô-ma 1:3-4; 3:23-26; 5:6-21; 8:1-3,34; 10:4; 1 Cô-rinh-tô 1:30; 2:2; 8:6; 15:1-8,24-28; 2 Cô-rinh-tô 5:19-21; 8:9; Ga-la-ti 4:4-5; Ê-phê-sô 1:20; 3:11; 4:7-10; Phi-líp 2:5-11; Cô-lô-se 1:13-22; 2:9; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:14-18; 1 Ti-mô-thê 2:5-6; 3:16; Tít 2:13-14; Hê-bơ-rơ 1:1-3; 4:14-15; 7:14-28; 9:12-15,24-28; 12:2; 13:8; 1 Phi-e-rơ 2:21-25; 3:22; 1 Giăng 1:7-9; 3:2; 4:14-15; 5:9; 2 Giăng 7-9; Khải-huyền 1:13-16; 5:9-14; 12:10-11; 13:8; 19:16.

C. Ngôi Chúa Thánh Linh:

Đức Thánh Linh là Linh của Đức Chúa Trời, Ngài có đầy thần tánh. Ngài là thần cảm của các thánh khi xưa viết Kinh Thánh. Qua sự khai dẫn Ngài giúp loài người hiểu biết chân lý. Ngài tán dương Đấng Christ. Ngài cáo trách loài người về tội lỗi, về sự công bình và về sự phán xét. Ngài gọi con người đến với Cứu Chúa và tái tạo họ. Trong giờ phút tái tạo, Ngài báp-tem họ vào thân thể Đấng Christ là Hội Thánh. Ngài vun bồi đức tin Cơ-đốc, an ủi và ban các ân tứ thuộc linh cho mọi tín nhân để nhờ đó họ phục vụ Đức Chúa Trời qua Hội Thánh. Ngài ấn chứng tín nhân cho đến ngày cứu chuộc sau cùng. Sự hiện diện của Ngài trong người tín đồ là sự bảo đảm của Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ giúp mọi tín nhân nên trưởng thành, đầy trọn tầm vóc của Đấng Christ. Ngài soi sáng và ban năng quyền trên tín hữu và hội thánh trong sự thờ phượng, truyền giảng và phục vụ.

Sáng-thế Ký 1:2; Các Quan Xét 14:6; Job 26:13; Thi-thiên 51:11; 139:7 tt.; Ê-sai 61:1-3; Joel 2:28-32; Ma-thi-ơ 1:18; 3:16; 4:1; 12:28-32; 28:19; Mác 1:10,12; Lu-ca 1:35; 4:1,18-19; 11:13; 12:12; 24:49; Giăng 4:24; 14:16-17,26; 15:26; 16:7-14; Công-vụ Các Sứ-đồ 1:8; 2:1-4,38; 4:31; 5:3; 6:3; 7:55; 8:17,39; 10:44; 13:2; 15:28; 16:6; 19:1-6; Rô-ma 8:9-11,14-16,26-27; 1 Cô-rinh-tô 2:10-14; 3:16; 12:3-11,13; Ga-la-ti 4:6; Ê-phê-sô 1:13-14; 4:30; 5:18; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:19; 1 Ti-mô-thê 3:16; 4:1; 2 Ti-mô-thê 1:14; 3:16; Hê-bơ-rơ 9:8,14; 2 Phi-e-rơ 1:21; 1 Giăng 4:13; 5:6-7; Khải-huyền 1:10; 22:17.

 

III. Loài Người:

Con người là một tạo vật đặc biệt của Đức Chúa Trời, được dựng nên theo hình ảnh của chính Ngài. Đức Chúa Trời tạo dựng họ, người nam và người nữ đều là tuyệt phẩm của công  cuộc sáng tạo của Ngài. Vì thế, phái tính là một món quà, một phần của chân thiện mỹ trong sự sáng tạo ấy. Thoạt đầu, con người trong trắng đối với tội lỗi và được Ðấng Sáng Tạo ban  cho quyền tự do chọn lựa. Con người đã dùng sự tự do chọn lựa mà phạm tội cùng Chúa và đưa tội lỗi vào dòng dõi loài người. Vì bị Quỷ Vương cám dỗ, con người vi phạm mạng lệnh Chúa, từ sự trong trắng nguyên thủy họ đã sa ngã, nên từ đó, hậu duệ của họ phải chịu ảnh hưởng mang một bản tính và một khuynh hướng tội lỗi. Vì vậy, ngay khi có khả năng hành động về đạo đức, con người đã là những người tội lỗi và đã bị kết án. Chỉ có ân điển Chúa mới có thể đem con người vào sự tương giao thánh khiết với Ngài và khiến họ có thể chu toàn mục đích sáng tạo của Chúa. Nhân cách thánh khiết của con người là điều hiển nhiên vì lẽ Chúa đã sáng tạo con người theo hình ảnh Ngài, và vì Ðấng Christ đã chết thay cho con người, cho nên ở mỗi một người thuộc mỗi chủng tộc đều có phẩm chất trọn vẹn, đáng được tôn trọng và yêu thương trong Chúa.

Sáng-thế Ký 1:26-30; 2:5,7,18-22; 3; 9:6; Thi-thiên 1; 8:3-6; 32:1-5; 51:5; Ê-sai 6:5; Giê-rê-mi 17:5; Ma-thi-ơ 16:26; Công-vụ Các Sứ-đồ 17:26-31; Rô-ma 1:19-32; 3:10-18,23; 5:6,12,19; 6:6; 7:14-25; 8:14-18,29; 1 Cô-rinh-tô 1:21-31; 15:19,21-22; Ê-phê-sô 2:1-22; Cô-lô-se 1:21-22; 3:9-11.

 

IV. Sự Cứu Chuộc:

Sự Cứu Rỗi bao gồm sự mua chuộc con người cách trọn vẹn, và được tặng không cho những ai tiếp nhận Chúa Jêsus Christ làm Ðấng Cứu Rỗi của họ, là Ðấng dùng chính huyết của Ngài  để cứu chuộc vĩnh viễn những ai tin nhận Ngài. Trong ý nghĩa rộng nhất, sự cứu chuộc bao gồm sự tái sinh, tuyên công chính, thánh hóa, và tôn vinh hiển. Không thể có sự cứu chuộc nào ngoài niềm tin cá nhân vào Chúa Giê-su Christ là Chúa của mình.

A. Sự tái sinh, hay là một sự sinh mới, là một việc do ân điển Chúa, bởi đó những người tín hữu trở nên những tạo vật mới trong Chúa Jêsus Christ. Sự tái sinh là việc Ðức Thánh Linh làm cho người có tội thay đổi tấm lòng qua sự xưng tội, tức là người ấy đáp ứng bằng cách ăn năn đối với Chúa và đặt đức tin trong Ðức Chúa Jêsus Christ. Sự ăn năn và đức tin là hai kinh nghiệm ân điển không thể tách rời nhau.  Sự Ăn Năn là thực tâm xây khỏi tội lỗi và hướng về Ðúc Chúa Trởi. Ðức Tin là sự tiếp nhận Chúa Jêsus Christ, và giao trọn vẹn đời sống mình cho Ngài để Ngài làm Chúa và ngự trị hướng dẫn mỗi ngày.

B. Sự Tuyên Công Chính là sự tha thứ đầy ân điển và trọn vẹn của Chúa đối với tội nhân biết ăn năn và tin nhận Ðấng Christ, trên những nguyên tắc của sự công chính Ngài. Sự Tuyên Công Chính đem người tín hữu vào mối liên hệ bình an và được ơn đối với Chúa.

C. Sự Thánh Hóa là một kinh nghiệm, bắt đầu bằng sự tái sinh, theo đó người tín hữu được dành riêng cho những mục đích của Chúa, và người đó có khả năng dần dần trưởng thành về đạo đức và tinh thần qua sự hiện diện quyền năng của Ðức Thánh Linh ở trong lòng. Sự lớn lên trong ân điển phải được tiếp tục suốt cuộc đời của người được tái sinh.

D. Sự Tôn Vinh Hiển là tuyệt đỉnh của sự cứu rỗi và là tình trạng phước hạnh và tồn tại lâu dài của người được cứu chuộc.

Sáng Thế Ký 3:15; Xuất Ê-díp-tô Ký 3:14-17; 6:2-8; Ma-thi-ơ 1:21; 4:17; 16:21-26; 27:22-28:6; Lu-ca 1:68-69; 2:28:32; Giăng 1:11-14,29; 3:3-21,36; 5:24; 10:9,28-29; 15:1-16; 17:17; Công Vụ 2:21; 4:12; 15:11; 16:30-31; 17:30-31; 20:32; Rô-ma 1:16-18; 2:4; 3:23-25; 4:3 và tiếp theo; 5:8-10; 6:1-23; 8:1-18,29-39; 10:9-10,13; 13:11-14; I Cô-rinh-tô 1:18,30; 6:19-20; 15:10; II Cô-rinh-tô 5:17-20; Ga-la-ti 2:20; 3:13; 5:22-25; 6:15; Ê-phê-sô 1:7; 2:8-22; 4:11-16; Phi-líp 2:12-13; Cô-lô-se 1:9-22; 3:1 và tiếp theo; I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23-24; II Ti-mô-thê 1:12; Tít 2:11-14; Hê-bơ-rơ 2:1-3; 5:8-9; 9:24-28; 11:1-12-8,14; Gia-cơ 2:14-26; I Phi-e-rơ 1:2-23; I Giăng 1:6-2:11 Khải-huyền 3:20; 21:1-22:5.

 

V. Mục đích của Ân Điển Chúa:

Sự tuyển chọn là mục đích ân điển của Chúa, bởi đó Ngài làm cho tội nhân được tái sinh, được xưng công chính, nên thánh, và vinh hiển. Ðiều đó phù hợp với năng lực tự do của nhân loại, và bao gồm mọi phương tiện liên quan với mục đích. Sự lựa chọn cũng bày tỏ một cách vinh hiển về sự tốt lành tuyệt đối của Chúa, và sự khôn ngoan, thánh khiết, bất biến vô cùng của Ngài. Sự tuyển chọn của Chúa không cho phép ai khoe khoang nhưng khuyến khích sự khiêm nhường.

Tất cả những tín hữu chân chính phải nhẫn nhục cho đến cuối cùng. Người nào được Chúa thừa nhận trong Ðấng Christ, và được Thánh Linh Ngài thánh hóa, sẽ không bao giờ bị mất phần ân điển, nhưng sẽ được bảo toàn cho đến cuối cùng. Những tín hữu có thể sa ngã phạm tội vì vô ý, vì bị cám dỗ; vì vậy họ làm buồn Ðức Thánh Linh, phương hại đến ân tứ và hạnh phúc của riêng họ, vì cớ Ðấng Christ họ bị khiển trách và tạm thời bị sửa phạt; tuy nhiên bởi đức tin họ sẽ được gìn giữ để rồi được cứu bởi quyền năng của Chúa.

Sáng Thế ký 12;1-3; Xuất Ê-díp-tô Ký 19:5-8; I Sa-mu-ên 8:4-7,19-22; Ê-sai 5:1-7; Giê-rê-mi 31:31 và tiếp theo; Ma-thi-ơ 16:18-19; 21:28-45; 24:22,31; 25:34; Lu-ca 1:68-79; 2:29-32; 19:41-44; 24:44-48; Giăng 1:12-14; 3:16; 5:24; 6:44-45,65; 10:27-29; 15:16; 17:6,12,17-18; Công Vụ 20:32; Rô-ma 5:9-10; 8:28-39; 10:12-15; 11:5-7,26-36; I Cô-rinh-tô 1:1-2; 15:24-28; Ê-phê-sô 1:4-23; 2:1-10; 3:1-11; Cô-lô-se 1:12-14; II Tê-sa-lô-ni-ca 2:13-14; II Ti-mô-thê 1:12; 2:10,19; Hê-bơ-rơ 11:39-12:12; Gia-cơ 1:12; I Phi-e-rơ 1:2-5,13; 2:4-10; I Giăng 1:7-9; 2:19; 3:2.

 

VI. Hội Thánh:

Một Hội Thánh Tân Ước của Chúa Giê-su Christ là một hội chúng địa phương tự quản của những tín hữu đã chịu phép báp têm, liên hiệp với nhau bởi giao ước trong đức tin và tương giao của Phúc Âm; tuân theo hai mạng lịnh của Ðấng Christ (truyền bá Phúc Âm và môn đồ hóa), được luật pháp của Ngài quản trị, thực hành các ân tứ, quyền hạn, và đặc ân mà Lời Chúa ban cho họ, và tìm cách truyền bá Phúc Âm đến khắp cùng trái đất. Mỗi hội chúng điều hành dưới chủ quyền của Ðấng Christ thông qua các thể thức dân chủ. Trong một hội chúng như thế, mỗi cá nhân đều có trách nhiệm và phải khai trình trước Ðấng Christ là Chúa của mình. Các chức viên của Hội Thánh là các mục sư và chấp sự theo Kinh Thánh qui định. Cho dù nam hay nữ giới đều là những người có ơn tứ trong khi hầu việc trong Hội Thánh, các chức vụ mục sư chỉ do nam giới đảm nhận theo như Kinh Thánh ấn định.

Kinh Thánh Tân Ước cũng dạy rằng Hội Thánh là Thân Thể của Ðấng Christ bao gồm tất cả những người được cứu trong mọi thời đại, các tín hữu của từng bộ tộc, từng ngôn ngữ,  từng dân tộc và từng quốc gia.

Ma-thi-ơ 16:15-19; 18:15-20; Công Vụ 2:41-42, 47; 5:11-14; 6:3-6; 13:1-3; 14:23,27; 15:1-30; 16:5; 20:28; Rô-ma 1:7; I Cô-rinh tô 1:2; 3:16; 5:4-5; 7:17; 9:13-14; 12; Ê-phê-sô 1:22-23; 2:19-22; 3:8-11,21; 5:22-32; Phi-líp 1:1; Cô-lô-se 1:18; I Ti-mô-thê 2:9-14; 3:1-15; 4:14; Hê-bơ-rơ 11:39-40; I Phi-e-rơ 5:1-4; Khải Huyền 2-3; 21:2-3.

 

VII. Lễ Báp-tem và Tiệc Thánh:

Lễ Báp-têm của Cứu Chúa Giáo là phép dầm một tín hữu dưới nước, nhân danh Ðức Cha, Ðức Con và Ðức Thánh Linh. Việc làm này là một sự tuân phục, tượng trưng cho đức tin của người ấy đối với Chúa Cứu Thế bị đóng đinh, được chôn và sống lại, sự chết của người ấy đối với tội lỗi, sự chôn của đời cũ, và sự sống lại để bước đi trong sự mới mẻ của cuộc đời trong Chúa Jêsus Christ. Phép báp-têm là một bằng chứng của đức tin người tín hữu về sự sống lại sau cùng của người chết. Ðây là một lễ nghi của Hội Thánh, là điều kiện tiên quyết để được nhận các đặc ân của một hội viên.

Lễ Tiệc Thánh là một hành động tượng trưng cho sự vâng lời, bởi đó qua việc dự phần với bánh và nước nho, những thuộc viên của Hội Thánh ghi nhớ sự chết của Ðấng Cứu Chuộc và trông đợi sự tái lâm của Ngài qua nỗ lực rao giảng Phúc Âm.

Ma-thi-ơ 3:13-17; 26:26-30; 28:19-20; Mác 1:9-11; 14:22-26; Lu-ca 3:21-22; 22:19-20; Giăng 3:23; Công Vụ 2:41-42; 8:35-39; 16:30-33; 20:7; Rô-ma 6:3-5; I Cô-rinh-tô 10:16,21; 11:23-29; Cô-lô-se 2:12.


Lần cập nhật cuối lúc Chủ nhật, 08 Tháng 2 2015 07:10
 

SẮP TỚI

Search

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday134
mod_vvisit_counterYesterday88
mod_vvisit_counterThis week134
mod_vvisit_counterLast week591
mod_vvisit_counterThis month2460
mod_vvisit_counterLast month4926
mod_vvisit_counterAll days1602335