banner5.jpg

Chúa Nhật 
Thờ Phượng Hội Thánh: 9:00 - 10:30 a.m.
Trường Chúa Nhật Thiếu Nhi- Thiếu Niên: 9:30 - 10:30 a.m.
Trường Chúa Nhật Người Lớn: 10:45 - 11:30 a.m

Thứ Sáu:

Sinh Hoạt Thiếu Niên: 7:00 - 8:30 p.m.

Thứ Bảy

Nhóm Cầu Nguyện Hội Thánh: 6:00 - 7:00 a.m. và 6:00 - 7:00 p.m.
Nhóm Thanh Tráng Niên 7:00 - 8:30 p.m.
Sinh Hoạt Thiếu Nhi: 7:00 - 8:00 p.m.

Lỗi
  • The selected calendar(s) were not found in the database.
Quà Giáng Sinh PDF. In Email
Viết bởi Team Member   
Thứ sáu, 04 Tháng 3 2011 21:00

Một đô tám mươi bảy xu. Chỉ có bấy nhiêu. Mà sáu mươi xu lại là tiền cắc lẻ. Những đồng tiền cắc mà Della đã phải bòn nhặt từng lần. Della đếm đi đếm lại đến ba bận. Cũng chỉ có một đô tám mươi bảy xu. Và mai đã là lễ Giáng sinh rồi.

 

Trong khi Della thút thít khóc, ta hãy ngó qua căn nhà của nàng. Đó là một căn phòng nhỏ có sẵn đồ đạc, mỗi tuần thuê hết tám đô. Nghèo làm sao! Chỗ nào cũng có vết tích của cái nghèo.

 

 

Della thôi khóc, đứng dậy và bắt đầu trang điểm. Nàng tựa bên cửa sổ, hững hờ nhìn chú mèo màu tro đi trên bức hàng rào xám xịt ở cái sân nhạt nhòa đàng sau. Mai là Giáng sinh rồi mà nàng chỉ có một đô tám mươi bảy xu để mua cho Jim, chồng nàng, một món quà. Để được kết quả này, nàng phải ráng bòn góp từng xu nhiều tháng qua. Hai mươi đô một tuần lễ có nhiều nhặn gì. Những khoản chi tiêu lớn hơn nàng tưởng, và bao giờ cũng vậy. Vỏn vẹn một đô tám mươi bảy xu để mua cho Jim một món quà. Nàng đã ngồi nhiều giờ thích thú trù tính một món quà thanh nhã, một cái gì xinh xắn hiếm lạ, một cái gì xứng đáng với danh dự được là vật sở hữu của chàng.

 

Trong phòng có một tấm gương nhỏ ở giữa hai cửa sổ. Đột nhiên Della xoay người khỏi cửa sổ và đến trước tấm gương. Mắt nàng bỗng sáng long lanh mặc dầu khuôn mặt nàng hơi tái. Nàng nhanh nhẹn gỡ tóc và buông xõa xuống.

 

Này, có hai vật sở hữu mà Jim và Della rất hãnh diện. Một là chiếc đồng hồ vàng của Jim do cha chàng trối lại. Trước đó, nó là của ông nội chàng. Hai là mái tóc kiều diễm của Della, giờ đang đổ xuống bờ vai nàng như một thác nước xinh đẹp dài quá gối. Nàng mau mắn chải… Ngập ngừng giây lát, vài giọt lệ long lanh nơi khóe mắt, nàng khoác vào chiếc áo choàng cũ rồi phóng từ phòng xuống cầu thang và ra đường.

 

Đi một quãng, cuối cùng nàng dừng lại trước một cửa hiệu có bảng đề: “Sofronio, hàng tóc đủ loại”. Della chạy lên lầu, nơi có cửa hiệu. Nàng thở hổn hển và hỏi:

 

- Bà mua tóc của tôi không?

 

Bà chủ đáp:

 

- Mua! Mà bỏ nón ra cho tôi xem nào.

 

Della bỏ nón và để làn tóc óng ả tỏa xuống. Bà chủ vừa nói vừa mân mê mái tóc bằng bàn tay đầy kinh nghiệm:

 

- Hai mươi đôla.

 

Della đáp nhanh:

 

- Đưa mau cho tôi đi!

 

Hai giờ sau vun vút bay qua. Nàng bận rộn tìm khắp mọi cửa tiệm để lựa quà cho Jim.

 

Cuối cùng, nàng đã tìm thấy. Chắc chắn nó đã được làm cho Jim chứ không phải cho ai khác. Chẳng có cái nào giống như thế trong bất cứ cửa tiệm nào. Nàng đã lục lạo khắp nơi. Đó là một sợi dây đồng hồ bằng bạch kim, rất đẹp và xứng đáng với chiếc đồng hồ vàng. Thoạt nhìn thấy, nàng đã biết ngay nó phải là của Jim. Nó hội đủ hai yếu tố giống hệt như chàng: khiếu thẩm mỹ và phẩm chất cao. Hai mươi mốt đôla. Della về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.

 

Tới nhà rồi nàng mới bớt hứng khởi và dần dần tự chủ hơn. Nàng bắt đầu chải và bới lại mái tóc bây giờ đã cụt ngủn, theo kiểu ăn ý nhất. Nàng lấy kẹp và uốn lại cẩn thận. Rồi ngắm mình trong gương, nàng tự bảo: Nếu Jim không giết mình trước khi chàng nhìn kỹ lại, chắc chàng sẽ nói mình giống một em bé. Nhưng mình biết làm gì hơn với một đô tám mươi bảy xu?

 

Khoảng bảy giờ, cà phê đã pha xong. Bữa tối kể như đã sẵn sàng, Jim không bao giờ về trễ. Della cầm chiếc dây đồng hồ ở trong tay và ngồi ở góc bàn gần cửa ra vào. Rồi nàng nghe tiếng chân bước lên thang. Trong giây lát mặt nàng tái đi.

 

Cửa mở, Jim bước vào rồi đóng lại. Trông chàng gầy gò và nghiêm nghị. Tội nghiệp, mới hai mươi hai tuổi mà chàng đã phải đối phó với mọi vấn đề của một gia đình. Chàng cần một áo khoác, chàng chưa có găng tay…

 

Cặp mắt Jim chòng chọc nhìn Della. Cái nhìn lạ hoắc. Trong ánh mắt ấy có một cái gì nàng không xác định được, nhưng nó làm nàng hoảng sợ. Della bật dậy tới bên chồng… Nàng hồi hộp:

 

- Anh yêu, đừng nhìn em như vậy. Em cắt tóc và bán đi vì em muốn tặng anh một món quà Giáng sinh. Rồi tóc em sẽ mọc lại mà, anh đừng giận nhé. Vì kẹt lắm em mới phải làm vậy. Tóc em mọc lẹ lắm. Nói “Chúc mừng Giáng sinh” đi, Jim. Mình phải vui lên chứ. À, anh chưa biết em mới mua cho anh một món quà xinh lắm!

 

- Em cắt tóc đi à? – Jim ngờ ngợ chưa hiểu. Della đáp:

 

- Cắt và bán rồi. Dầu sao đi nữa vẫn thương em nghe! Không có mái tóc em vẫn là em mà!

 

Jim nhìn quanh căn phòng, lạ lẫm hỏi như một anh chàng mộng du:

 

- Mái tóc của em bán mất rồi à?

 

Della đáp:

 

- Đừng tìm, em bán mất rồi. Anh yêu, tối nay là lễ Giáng sinh, anh phải dễ thương với em. Em bán tóc là vì anh mà.

 

Dường như bây giờ Jim mới sực tỉnh. Chàng ôm hôn Della. Rồi lấy trong túi ra một gói đồ và để lên bàn.

 

- Đừng hiểu lầm anh, Della! Không chuyện gì làm anh có thể nghĩ khác về em.

 

Những ngón tay của nàng thoăn thoắt mở gói đồ. Nàng kêu lên sung sướng. Và rồi một phản ứng mau lẹ của phái yếu chuyển niềm vui thành những giọt lệ và tiếng khóc.

 

Vì kìa, nằm đó là những chiếc trâm, cả bộ trâm san sát bên nhau mà Della đã bao lần thầm ước, ở một cửa tiệm phố Broadway. Những chiếc trâm sao mà xinh xắn, màu sắc thật hài hòa với mái tóc óng ả của nàng. Bây giờ chúng nằm đây. Còn mái tóc của nàng, suối tóc để cài trâm đâu rồi?

 

Cuối cùng nàng cũng nhoẻn cười được qua màn lệ mỏng:

 

- Anh Jim, tóc em mọc lẹ lắm!

 

Nói rồi nàng nhảy cỡn như chú mèo con hí hửng.

 

Jim chưa xem món quà xinh đẹp của chàng: sợi dây đeo mới cho chiếc đồng hồ vàng. Nàng háo hức trao quà cho chàng:

 

- Đẹp chưa, anh Jim! Em phải săn cả phố mới tìm được đấy. Chắc từ nay mỗi ngày anh phải xem đồng hồ cả trăm lần. Đưa đồng hồ đây cho em, xem với sợi dây này nó có tuyệt vời không?

 

Thay vì nghe lời nàng, Jim nằm xuống chiếc ghế dài, hai tay gối sau đầu và mỉm cười:

 

- Della, mình hãy tạm cất những quà tặng Giáng sinh đi một thời gian đã. Đẹp quá, không nên xài ngay. Anh đã bán đồng hồ đi để mua trâm cho em. Và bây giờ có lẽ mình cùng nhau dùng bữa tối được rồi đấy…

 

Sưu tầm

Suy gẫm: Chúng ta có muốn dâng tặng cho Chúa chúng ta, và những người chúng ta thương mến món quà quý nhất mà chúng ta có và người ấy muốn không?…

Lần cập nhật cuối lúc Thứ ba, 16 Tháng 12 2014 04:18
 

SẮP TỚI

Search

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday25
mod_vvisit_counterYesterday55
mod_vvisit_counterThis week1045
mod_vvisit_counterLast week1705
mod_vvisit_counterThis month6900
mod_vvisit_counterLast month4097
mod_vvisit_counterAll days1583005